Khảo luận về Tướng mạo và Phong thủy 1




Số mệnh vẫn là câu hỏi của kiếp người cho dù khoa học tiến bộ đến mức nào chăng nữa. Biết bao câu chuyện thực sự xảy ra chung quanh ta, khiến nhiều người suy nghĩ về số mệnh và sửa đổi số mệnh.

Tưởng Giới Thạch và Mao Trạch Đông là hai lãnh tụ Trung hoa cận đại nhưng họ Tưởng một đời hạnh phúc, kế nghiệp xây dựng sẵn của Tôn Trung Sơn, đánh Nhật đã có Đồng minh giúp, chống Cộng đã có Mỹ viện trợ và khi thua chạy ra Đài Loan cũng an hưởng hàng chục năm thanh bình ở Đài đảo thịnh vượng và quyền hành làm chủ một cõi sơn hà truyền đến đời con cái.

Về đường vợ con, Tưởng Giới Thạch cũng sung sướng hơn Mao nhiều, bà thứ hai của họ Tưởng là Tống Mỹ Linh thuộc một gia đình giàu có nhất Trung hoa đầu thế kỷ 20 và cũng là một phụ nữ vượng phu ích tử và được nhiều người nể trọng, hưởng thọ tới 105 tuổi. Trong khi ấy Mao Trạch Đông cả đời lao tâm lao lực, tuy chiếm được cả lục địa nhưng chẳng lúc nào an nhàn. Về nội bộ Mao phải tranh giành quyền lực với đồng chí như Lưu Thiếu Kỳ, Đào Chú, Lâm Bưu... Đối ngoại, Mao vừa phải đối kháng với Mỹ, vừa phải quyết đấu với Khruschev của Nga. Mặt vợ con của Mao rất bi thảm. Ba đời vợ thì Hạ Tử Chân, Dương Khai Tuệ và Giang Thanh, kẻ thì bị giết, kẻ tự sát và khi nhà độc tài hấp hối cũng chẳng có ai bên cạnh vì Giang Thanh còn mải giành quyền kế vị. Con cái của Mao cũng không ra gì. Con trai duy nhất là Mao Ngạn Anh thì chết ở Triều tiên. Mấy cô con gái đường chồng con quá bạc bẽo. Nguyên nhân nào gây ra sự khác biệt về số mệnh như thế? Các nhà nghiên cứu phong thủy và số mệnh cho rằng tại mồ mả tổ tiên của hai lãnh tụ này đắc thất khác nhau. Tưởng Giới Thạch đặt phần mộ của thân mẫu tại Phụng Hóa, Triết Giang, được nơi đất phát. Mao Trạch Đông có phần mộ của thân phụ ở Thiều sơn, Hồ Nam tuy đất tốt nhưng bị kẻ thù hủy "long mạch" nên chẳng được hưởng toàn cái may... Quay sang Tây phương, rất nhiều người chú ý tới số phận gia đình Kennedy ở Mỹ và gia đình Aristotle Onassis ở Hy lạp. Đây là những gia tộc quyền uy và phú quý nổi danh nhưng nhiều đời gặp bất hạnh. Có người cho rằng họ thuộc vào loại gia đình bị thần linh nguyền rủa (family curse) nên đã nhận bao tai họa và thảm kịch. Có lẽ đó là lý do người tin vào mệnh vận khá nhiều. Ngay cả những kẻ không tin thần thánh cũng nhìn nhận là có số mệnh. Một học giả và là nhà văn nổi tiếng Trung hoa hiện đại là Bá Dương đã có ý kiến sau đây về vận mệnh xem ra khá xác đáng: "Không tin vào thần thánh nhưng tin vào số mệnh. Số mệnh và thần thánh không có quan hệ gì với nhau. Số mệnh thể hiện bằng những gì xảy ra ở ngoài vòng khống chế của cá nhân trong một giai đoạn nào đó của kiếp người. Cho nên vấn đề không phải ở chỗ tin hay không tin. Nếu quả thực không có nó thì tin hay không tin là phạm vi tôn giáo. Nếu quả thực có nó, nó không còn là vấn đề của tôn giáo nữa mà là vấn đề của con người."

Nếu nhìn nhận có số mệnh thì con người phải làm sao để đối phó? Cứ "nhắm mắt đưa chân" đành để số mệnh "mặc cho con tạo xoay vần"? Hay cầu khẩn thần thánh để hy vọng thoát số kiếp bất hạnh và hưởng hạnh phúc? Hay chống lại số mệnh như Lương Khải Siêu từng viết: Bách niên lực dữ mệnh tương trì (Trăm năm trong cuộc đời lấy sức của mình mà chống lại số mạng.)

Tuy nhiên, con người có chống được số mệnh hay không? Biết trước số mệnh, có thể cải được số mệnh hay xu cát tị hung hay không? Nhà phong thủy muốn dùng khoa dương trạch hay âm trạch để cải số mệnh, nhà tính danh học cũng muốn sửa đổi số mệnh bằng đổi tên, trong khi ấy nhà đạo đức hy vọng tướng tùy tâm sinh (tướng do tâm mà ra) giữ thiện tâm thì số mệnh sẽ được cải thiện và hoàn thiện.

Trong phần mạn đàm về mệnh tướng, phong thủy sau đây, dành độc quyền cho Thời Báo, chúng tôi đã dựa vào nhiều thiên hồi ký cuả các nhà tướng số nổi danh Trung Hoa như Lư Nghệ An, Từ Lạc Ngô, Viên Thu San, Vi Thiên Lý, Kiến Nông Cư Sĩ, Vương Đình Chi và Tề Đông Dã...để giúp quý độc giả có thêm tài liệu suy nghĩ về một vấn đề nhân sinh và đánh giá lại giá trị của một ngành học thuật cổ, gồm tướng mệnh và phong thủy. Những câu chuyện của các tướng mệnh gia kể lại thường là những gì họ đã chứng kiến nên có thể giúp chúng ta giải trí và có nhiều cơ hội suy nghĩ về ý nghĩa của kiếp nhân sinh.

Nhà tướng mệnh học Vi Thiên Lý trong tác phẩm Mệnh Tướng Cố Sự kể lại kinh nghiệm về xem tướng người và mức cao thâm của những nhà xem tướng nổi danh. Hai nhân vật được mang ra phẩm bình tướng mạo là là hai nhân vật tăm tiếng của văn đàn và chính trường Trung Hoa hồi đầu thế kỷ 20: Hồ Thích và Trần Độc Tú.

Hồ Thích là một học giả lỗi lạc, không những vang danh ở Trung Hoa mà còn ở cả quốc tế, ông cũng là một chính khách danh vọng bậc nhất của Trung Hoa đầu thế kỷ trước. Ở VN chẳng mấy người nghiên cứu văn học không biết tới Hồ Thích và không ít học giả đã tán dương ông hoặc chỉ trích ông trong nhiều bài khảo luận trước và sau 1945 (chỉ trích Hồ Thích cay độc nhất và thành kiến nhất là Đặng Thai Mai.)

Trần Độc Tú ở Trung Hoa có uy tín hơn cả Hồ Thích. Họ Trần không những là một khuôn mặt uy tín của cải cách văn hóa ở Trung hoa đầu thế kỷ 20 mà còn là người sáng lập ra đảng Cộng sản Trung hoa và là đàn anh của Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình. Hai người trong những năm đầu đời Dân quốc đều dạy tại Đại học Bắc kinh và đều là nhân vật sáng chói trong giới thanh niên và văn học (Hồ Thích sinh năm 1891 chết 1962) còn Trần Độc Tú (sinh 1879 chết 1942) nên được các nhà tướng số của Bắc Kinh ngày ấy dự đoán vận mệnh. Các nhà mệnh tướng đã căn cứ vào hai tiêu chuẩn thanh trọc để bình phẩm số mạng của họ.

Trước hết cũng nên giải thích rõ hơn hai chữ "thanh" và "trọc" trong số mệnh và tướng pháp. Thanh nghĩa đen là "trong", là tốt đẹp, là hữu dụng. Trọc nghĩa là "đục" là xấâu và vô dụng. Kẻ bình thường chúng ta chỉ thấy bề ngoài của một người nghĩa là chỉ thấy cái đẹp hay cái xấu ở tướng mạo hay cử chỉ người ấy nhưng các nhà tướng học có cái nhìn bản chất sự vật và tìm ra được cái nét siêu việt, ưu tú có thể ẩn tàng ở tướng mạo cũng như những biểu hiện hạn chế ởû một cá nhân mà họ quan sát.

Tướng mạo con người có thể toàn thanh hay toàn trọc và trường hợp này xấu tốt đã rõ khỏi bàn. Nhưng có trường hợp "Thanh trung đới trọc" hay trong tốt có xấu và "trọc trung đới thanh" hay trong xấu có tốt khó mà phán đoán và đánh giá. Các nhà tướng mệnh cho rằng đẹp mà trộn cái xấu là phá cách và giảm cái tốt. Còn xấâu mà hàm chứa cái tốt không những giảm xấu mà còn mang lại nhiều hanh thông và thành tựu. Sách tướng có dạy: "nhất quý để cửu tiện, nhất tiện phá cửu quý" Nghĩa là "một cách quý của tướng mạo có thể chống lại được chín cái xấu của tướng mạo. Còn một cái xấu của tướng mạo có thể làm hư cả chín cái quý của một người."

Nhưng quý (hay tiện) ở vị trí nào mới có thể có khả năng cứu giải, bổ túc cái tốt (hay phá hoại ưu điểm)? Các mệnh tướng gia cho rằng chúng phải nằm ở những bộ vị quan trọng trong tướng mạo hay trong cử chỉ của một người.

Vi Thiên Lý kể lại, vào năm dân quốc thứ sáu (1917) ở Bắc kinh có hai nhà tướng thuật nổi danh là Điếu Kim Ngao và Tần Tứ Gia đã công khai trên báo chí đoán số mạng hai nhân vật thời đại Hồ Thích và Trầân Độc Tú.

Điếu Kim Ngao cho rằng Hồ Thích có quý cách "trọc trung đới thanh", còn Trầân Độc Tú lại có khuyết điểm là "thanh trung đới trọc" và kết luận số phận Hồ Thích sẽ hanh thông hơn Trầân Độc Tú nhiều.

Bề ngoài rõ ràng Hồ Thích không thể anh tuấn bằng Trần Độc Tú vì đã cận thị lại thêm lông mi quá rậm nên khuôn mặt tối sầm, người lại nhỏ bé và yếu đuối. Về sự nghiệp và uy vọng họ Trần khi ấy hơn họ Hồ. Hồ Thích mới về dạy đại học, còn Trần Độc Tú đã là khoa trưởng khoa văn, chủ nghiệm tờ Tân Thanh Niên lừng lẫy và là lãnh tụ Đệ tứ Quốc tế. Tuy nhiên, Điếu Kim Ngao phát giác ra hai điểm quý của Hồ Thích. Trước hết là trong cách ăn nói và tiếng cười của ông ta, tất cả bộc lộ nguồn lạc quan, sảng khoái, hòa nhã và thanh tao. Ưu điểm thứ hai là khi đi đứng hay ngồi, hình tướng của họ Hồ gợi hình con tiên hạc và với cốt cách này thì Trần Độc Tú chẳng có thể sánh bằng Hồ. Điếu Kim Ngao kết luận có lúc Hồ Thích sẽ bỏ chức giáo sư đại học và xuất chính và sẽ giữ những vai trò quan trọng trong chính phủ Tưởng Giới Thạch. Điều này khi ấy khó ai tin vì họ Hồ là nhà văn hóa, tỏ ra không thích chính trị như họ Trần. Điều khó thuyết phục hơn nữa, căn cứ vào đâu mà dám nói họ Trần sau này thất bại và chết trong nghèo túng, còn họ Hồ hiển hách trên thang danh vọng? Nên nhớ cả hai ông nay đều con nhà hào phú và danh vọng đương thời.

Bấy giờ dân Bắc Kinh thấy Điếu Kim Ngao luận về tướng mạo hai nhân tài mà họ kính phục thì đều chú ý, nhất là lời luận đoán được đăng trên báo. Kẻ không tin nhiềâu hơn người tin và chính Hồ Thích cũng tỏ ra không tin Điếu Kim Ngao. Nghe nói Hồ Thích đọc trên báo thấy Điếu Kim Ngư đoán số mạng mình như thế thì bảo người bạn họ Chu rằng: "Số mệnh tôi và Trần tiên sinh tương lai như thế nào tôi không thể biết nhưng bảo tôi bước sang chính trị thì sai hoàn toàn. Nếu bạn có hứng thú thì tới tìm Điếu Kim Ngao đánh cuộc, được thua 5 ngàn hay 10 ngàn 'nguyên' tôi gánh cho."

Người bạn họ Chu này tìm tới Điếu Kim Ngao để thách đố. Nhà tướng số nhận lời ngay với tiền cuộc là là 10 ngàn nguyên và mang việc này đăng lên báo chí. Cả hai cũng đồng ý "ký quỹ" ở giao thông ngân hàng Bắc kinh một khoản tiền để làm bằng. Báo chí ngày ấy đều loan tin sốt dẻo này.

(còn tiếp...)

khongtu.com

Từ khóa bài viết: ,tử vi,xem tướng,nhân tướng học
1768/89