Khảo luận về Tướng mạo và Phong thủy 2




Kỳ trước quý độc giả đã nghe giới thiệu về cuộc thách đố giữa một người họ Chu bạn của học giả Hồ Thích và vị được coi là Thái sơn Bắc đẩu của ngành tướng mệnh Trung hoa tiền bán thế kỷ 20 là Điếu Kim Ngao. Điếu Kim Ngao và một nhà tướng diện khác, Tần Tứ Gia, vào năm 1917, cho rằng Hồ Thích tương lai sẽ thành công và hạnh phúc hơn Trầân Độc Tú mặc dù lúc đó uy thế họ Trần gấp bội họ Hồ. Hơn nữa, hai nhà tướng thuật còn cả quyết họ Hồ sẽ bỏ lãnh vực văn hóa sang hoạt động chính trị. Bản thân Hồ Thích không tin nên mới xui người bạn họ Chu đánh cá với Điếu Kim Ngao và món tiền cá độ lên tới 10.000 nguyên, một món tiền khá lớn ở Trung hoa trước Thế chiến II.

Cũng cần nhắc lại, trái với đa số người đồng thời cho rằng tướng mạo họ Hồ và họ Trần đều là ưu việt hay thượng cách nghĩa là tốt nhất, Điếu Kim Ngao và Tần Tứ Gia luận đoán tướng mạo của hai ngôi sao thanh niên này chủ trương, họ đều có khuyết điểm không thể gọi là cách "thượng-thượng" được mà chỉ thuộc loại "trung-thượng" mà thôi. Nói cách khác cả hai đều bị xếp vào loại "danh cao ư thực" (danh vọng cao nhưng thực quyền thấp) hay "quý nhi vô quyền" (có quý cách nhưng không có quyền) và "khởi lạc vô định" (lên xuống khó lường.) Không những thế gia đình của họ cũng không mấy hạnh phúc. Tại sao các tướng mệnh gia lại vừa khen vừa chê hai họ Trần và họ Hồ. Theo họ, Trần Độc Tú có cách "thanh trung đới trọc" và cái xấu (trọc) đã làm giảm cái tốt (thanh.) Còn họ Hồ thì "trọc trung đới thanh" và cái tốt (thanh) đã bù được cái xấu (trọc.)

Hồ Thích, sinh năm 1891 ở An Huy, sau khi có học vị tiến sĩ của đại học Columbia ở Mỹ về vào năm 1917 đã trởû thành một trong những cây bút tiền phong cải cách văn hóa ở Trung quốc và được coi như một trong những cột trụ của phong trào Ngũ Tứ Vận Động (trong đó còn có Lỗ Tấn, Lâm Ngữ Đường và Trần Độc Tú.) Ông cũng là nhà thơ mới, nhà nghiên cứu triếât học và văn học với hàng trăm tác phẩm xuất sắc và giảng dạy tại Đại học Bắc kinh khá lâu. Hồ Thích viết báo có hàng triệu độc giả, Hồ Thích diễn thuyết có hàng triệu người nghe. Danh vọng lên cao nhưng cuộc sống Hồ Thích trước khi xảy ra cuộc chiến Trung-Nhật thuần túy là văn hóa. Ông hăng say viết sách, viết báo hô hào cải cách văn tự, văn hóa và tư tưởng trên các báo như Tân Thanh Niên và Tân Nguyệt, và chẳng màng tới hoạn lộ.

Con ngươi họ Hồ mảnh khảnh, cận thị lông mày rậm, kém hoạt bát, trông có vẻ một học giả, tướng mạo không có gì xuất sắc, lại không thích chính trị nhưng Điếu Kim Ngao dám đoan chắc hai điều:

-Hồ Thích sẽ bỏ môi trường tân văn hóa mà ông là khai quốc công thần để bước sang lãnh vực chính trị vào tuổi 50.

-Tướng mạo họ Hồ tuy bình thường nhưng ẩn tàng một số ưu điểm bù lại, và báo hiệu ông sẽ thành tựu rực rỡ và hưởng phước hơn Trần Độc Tú.

Không mấy ai tin khi lời luận đoán, được đăng tải trên báo chí ở Bắc kinh vào khoảng 1917.

Tại sao? Trần Độc Tú là một nhân vật có lý tưởng và có cả một quá trình hoạt động cải cách tân văn hóa và cách mạng ở Trung hoa. Họ Trần, sinh năm 1879 cũng gốc An Huy, ngày nhỏ nổi tiếng là thần đồng, từng dự kỳ thi hương. Tuy không có học vị bác sĩ như họ Hồ nhưng Trần đã sang Nga và sang Nhật du học và viết báo nên kiến thức rất rộng và tư tưởng khá sâu sắc. Năm 1911 họ Trần từng tham gia cuộc khởi nghĩa Vũ Xương và sau đó viết báo hô hào cải cách văn hóa và chính trị. Ông là một trong những người đi tiền phong về báo chí mới của TQ, từng chủ trương báo như Tân thanh niên (sau đổi là Tân thanh) và Giáp dần tạp chí.

Năm 1917, Trần được mời làm giảng sư Đại học Bắc kinh về môn văn chương và sau đó làm khoa trưởng Khoa Nghệ thuật tại đại học này. Trầân khuynh tả nhưng theo trường phái Trotsky hay Đệ Tứ Quốc Tế (như Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu và Bích Khê ở VN.) và là một sáng lập viên của Đảng Cộng sản Trung quốc và từng được bầu làm chủ tịch đảng và tổng bí thư vào 1921 (sau này bị lật vì phe Đệ Tam do Mao, một em út của Trần, giành được quyền lãnh đạo.) Ông ta được thanh niên coi như lãnh tụ thần kỳ, có khả năng thu hút quần chúng, nói giỏi, văn hay chữ tốt. Nhân chứng cho biết không mấy người gặp họ Trần lần đầu mà không tín phục và không có cảm tình với ông ta. Chính cái dáng anh tuấn, mi thanh mục tú của họ Trần và giọng nói, âm thanh phát ra đã lôi cuốn người đối diện. Thêm vào đó họ Trần đầy tham vọng chính trị và triển vọng tương lai chính trị xán lạn, trong khi Hồ Thích không thích chính trị, uy tín không cao bằng Trần, sức thu hút quần chùng kém Trần, lại được đoán là sẽ bỏ văn theo chính và thành tựu cao. Thực là kỳ lạ.

Nên biết Hồ Thích và Trần Độc Tú từng là bạn thân và cùng viết cho tờ Tân Thanh Niên nhưng họ đã trởû nên xung đột vì Hồ Thích cho rằng tờ Tân Thanh Niên không nên quá thiên về chính trị mà cần chú ý tới tư tưởng và văn hóa trong khi Trần Độc Tú muốn biến tạp chí thành phương tiện tuyên truyền chính tri. Ngày ấy ai cũng tin rằng với hậu thuẫn chính trị như thế, tài năng và uy tín như thế thì họ Trầân sẽ trởû thành lãnh tụï của Trung Hoa trong tương lai (chứ không đến lầân Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình) và Hồ Thích có lẽ cũng mãi mãi sẽ là Thái sơn Bắc đẩu trên văn đàn như Lâm Ngữ Đường hay Lỗ Tấn mà thôi.

Vào khoảng 1937 Hồ Thích cùng Từ Chí Ma, Lương Thực Thu chủ trương tờ Tân Nguyệt ởû Thượng hải và viết nhiều bài về cải cách giáo dục và được chính quyền Nam Kinh để ý và có tin Hồ Thích sắp tòng chính. Điếu Kim Ngao có hy vọng thắng và lãnh tiền đánh cuộc do họ Chu chi trả. Có người biết tin đến báo tin mừng này cho nhà tướng số thì ông này lắc đầu và nói:

- Thắng bại chưa phân sao đã nói đến được thua. Theo tôi Hồ Thích phải sau tuổi năm mươi mới rời văn đàn tham gia chính trường còn bây giờ thì chưa đâu, chỉ là tin đồân mà thôi. Hơn nữa, cho dù có vào chính trường chăng nữa và tôi có thắng chăng nữa, cũng chẳng nhận được tiền và bạn họ Chu có thua cũng không mất tiền." Nhiều người nghe câu này ngạc nhiên không hiểu vì sao, vì tại sao được cuộc mà không được tiền, chẳng lẽ kẻ thua không chịu trả? Không phải thế. Điếu Kim Ngư lắc đầu và cho biết bản thân mình cũng không biết lý do nhưng cam kết cuộc thách đố được đặt trên sự tín nhiệm tuyệt đối, nhất là hai phía đánh cuộc đã bỏ tiền cọc vào ngân hàng.

Thế rồi thời cuộc biến chuyển. Nhất là nhân vụ Lư Cấu Kiều (không phải Lư Cầâu Kiều như nhiều sách sử VN phiên âm sai), năm 1937 Nhật gấy hấn với Trung Hoa và chiếân tranh bùng nổ, Bắc Kinh di tản, Điếu Kim Ngư đi một đàng và ông họ Chu đi một nẻo, ngân hàng cũng di tản. cuộc thách đố vô tình bị bãi bỏ. Khi ấy mới biết lời dự đoán của Điếu Kim Ngao vô cùng chính xác. Trong giai đoạn Nhật Hoa chiến tranh, chính phủ Tưởng Giới Thạch cần một người có năng lực và có tín nhiệm, và cũng được Mỹ tin. Không ai bằng Hồ Thích nên Hồ Thích trở thành đại sứ kiêm đặc sứ Trung hoa tại Mỹ, một vai trò quan trọng hơn ngoại trưởng vì có thể toàn quyền thay chính quyền QDĐ bàn với Đồng Minh Mỹ trong việc đánh Nhật.

Hòa bình trở lại, Hồ Thích lại quay về văn hóa-giáo dục, 1948 trở thành khoa trưởng Đại học Bắc kinh và sau khi quốc quân sang Đài Loan vào 1949, Hồ Thích trở thành viện trưởng viện nghiên cứu trung ương. Năm 1960 ông có ra tranh cử tổng thống Đài Loan nhưng thất bại và sang Mỹ. Hai năm sau ông qua đời. Rõ ràng số của Hồ Thích tuy tốt nhưng cũng chỉ ởû mức thượng trung mà thôi.

Điếu Kim Ngao dự tri rất xác đáng nhưng ông không giải thích được vì sao dù thắng cuộc ông vẫn không nhận được tiền cuộc mà chỉ cho rằng tại số ông không có ngoại tài và số ông Chu, kẻ cùng ông đánh cá, không có dấu hiệu hao tài khi Hồ Thích xuất chính.

Thời cuộc biến chuyển, một yếu tố bên ngoài khoa tướng mạo và khoa số mạng.

Kỳ trước đã nói tới việc hai nhà tướng mệnh nổi danh Trung quốc là Điếu Kim Ngao và Tần Tứ Gia vào năm 1917 đã so sánh tướng mạo của hai nhân vật nổi danh trong giới trí thức trẻ tại Bắc Kinh ngày ấy là Trần Độc Tú và Hồ Thích để đoán vận hạn của họ. Họ so sánh bề ngoài của hai nhân vật này như sau:

Hồ Thích cận thị, lông mày hơi rậm, trong khoảng mắt và lông mày không có vẻ gì là đặc biệt hơn người, còn Trần Độc Tú thì "mi thanh mục tú," chưa nói thì mắt và lông mày như muốn thể hiện tình cảm với người đối thoại, gây khả năng truyền niềm tin yêu vào người nghe. Không những thế, bề ngoài mà bàn, Trần Độc Tú đẹp trai và thanh nhã hơn Hồ Thích, ăn nói duyên dáng và hùng hồn hơn họ Hồ, xứng đáng là một lãnh tụ thanh niên ưu tú sau Thế chiến Thứ I ở Trung hoa.

Nhưng "mi thanh" là gì? Theo khoa tướng diện thì "mi thanh" có nghĩa là lông mày không quá đậm, quá thưa và cũng không hỗn loạn mọc thiếu thứ tự. "Mục tú" là đôi mắt đẹp không những về hình dáng mà còn trong trẻo, hắc bạch phân minh, nhãn quan nhu cương hòa hợp. "Mi thanh mục tú" là hình ảnh đối nghịch với "mày rậm mắt đục" hay "mi nùng mục trọc" nghĩa là lông mi dày quá và mắt đục ngầu hay lòng trắng nhiều hơn lòng đen. Tướng học cũng cho rằng lông mày cao mới đẹp, còn quá gần mắt thì che cái sáng của mắt không phải là hoàn mỹ. Thế mà Trần Độc Tú lại có đôi lông mày cao so với mắt nên trông thông minh dĩnh ngộ hơn Hồ Thích.

Nhưng cũng nên nói rõ lông mày rậm (như con ngài) nhưng đều và khít, tương xứng với vầng trán và ngũ quan khác không phải là xấu, có thể là võ tướng hay phúc tướng như Từ Hải "râu hùm hàm én mày ngài" hay như Chu Ân Lai chẳng hạn (họ Chu trải qua bao sóng gió trên nửa thế kỷ trên chính trường Trung Quốc, đồng chí nhiều người bị thanh trừng hay vào tù như Trần Nghị, Lưu Thiếu Kỳ, Bành Đức Hoài, Bành Chân, Đào Chú, La Thụy Khanh, Lâm Bưu và Đặng Tiểu Bình...nhưng vẫn bình chân như vại cho tới khi nhắm mắt!) Thúy Vân được Nguyễn Du mô tả là "khuôn trăng đầây đặn nét ngài nở nang" đã căn cứ vào sách tướng dạy rằng phái nữ nếu có được "khuôn mặt tròn như vầng trăng rằm và lông mày như con tầm nằm ngang" (diện như mãn nguyệt, mi nhược ngọa tầm) thì vượng phu ích tử (Tỉa cho nhỏ hay sửa cho thanh sẽ làm hại cho quý tướng và cho chồng con?) Thảo nào Thúy Vân an hưởng hạnh phúc và quyền quý hơn cô chị Thúy Kiều.

(còn tiếp...)

khongtu.com

Từ khóa bài viết: ,tử vi,xem tướng,nhân tướng học
1768/89